Read Chương 9 from the story [Đam mỹ] Tát Dã (Ngang Tàng) by tieuquyen2209 (suqingar) with 491 reads. vườntrường, hiệnđại, full. Tưởng Thừa ném điếu thuốc đi Đánh giá: 8.7/10 từ 2211 lượt. Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm. Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Đọc chương Chuyện đi chợ truyện Ngược dòng thời gian để yêu anhSáng hôm sau,khi gà vừa mới cất tiếng gáy,Cậu đã tươm tất từ trong phòng bước ra.Apo: Ta mặc đồ xong rồi Bé con ức lắm, mà nhìn bà chủ đang tám chuyện xa xa, nhìn cậu chủ trừng mắt, không dám ho he, lầm lũi chào anh Tuấn rồi đi theo cậu chủ. Cậu kéo nó lên phòng, đóng sầm cửa lại, nó cũng chẳng biết tình hình anh Tuấn và Kim Chi ra sao nữa.-“Mày thích bế em búp bê thế hả Tôi qua nhiều đến nổi mẹ của Baji kêu tôi bằng chị hai của cậu, kiểu như chị em cùng chung một mái ấm nên thân thiết chứ thật ra tôi chỉ là hàng xóm thôi. Bởi như thế nên tôi tự xem mình là chị hai cậu, bên cậu và luôn bảo vệ cậu khỏi mấy đứa to con khác cùng lớp. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Phần 2 Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy tuổi. Bà chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như vậy. Mấy chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng rồi. 6 giờ sáng. Nó kính cẩn vào phòng. -“Thưa đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!” Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là dễ. -“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!” … -“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!” … -“Thưa cậu…” -“Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!” -“Cậu ơi sáng rồi ạ!” -“Sáng thì kệ sáng…” -“Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ…” -“Tao không đi!” -“Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ…” -“Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?” -“Xin cậu ạ…” Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả tiếng. Cuối cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối cùng. -“Đại thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!” Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ cả. Có điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong lòng. -“Có mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?” -“Dạ, em không dám!” -“Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ…đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!” Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi cửa. -“Mày đứng yên đấy!” Cậu hét lớn. -“Mày dám đi nửa bước nữa xem!” Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh nọt. -“Em đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!” Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng… kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn. -“Mày ăn cái đó đi…” -“Dạ, em không cần ăn sáng đâu ạ!” -“Tao không ăn được, tao không thích…Mày cãi à?” -“Dạ, em ăn ạ!” Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế! Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi bộ. Sen lẽo đẽo theo sau, xách đồ cho cậu! -“Sen, có mỗi việc đi theo tao mà mày cũng chậm như rùa là sao?” Sen vội vàng chạy lên trước, người cậu áo vải cao cấp, người nó áo quần lấm lem, biết điều nên tránh một đoạn xa xa… -“Tao là hủi à mà mày tránh xa thế?” -“Dạ…em …em không dám ạ…” -“VÀO GẦN ĐÂY!” -“Dạ…” -“Đưa đây cho tao!” -“Đưa gì ạ?” -“Mày cầm cái gì thì đưa hết đây…” -“Nhưng…nhưng bà chủ dặn…” -“Dặn gì?” -“Dặn em phải xách đồ cho cậu, sợ cậu xách nặng!” Mắt cậu trừng lên, Sen đành ngậm ngùi đưa. …. …. Vào lớp. Sen được xếp ngồi cạnh cậu, là do bà chủ đã nói trước với cô giáo chủ nhiệm. Cậu được gia sư từ bé, tất nhiên cậu giỏi. Cậu biết hết mặt chữ, tập đọc thành thạo, tính toán cộng trừ cũng rất giỏi. Còn Sen học mãi vẫn mù tịt, không theo kịp. -“Sen, con này mày làm sai rồi!” -“Sao lại sai ạ?” -“15 cộng 29 mà mày viết bằng 32 hả?” -“Ơ, đúng đấy cậu ạ!” -“Đúng cái đầu nhà mày!” -“Em thề, em đếm hẳn bằng ngón tay đấy cậu ạ!” Cậu liếc nó, hình như con này không phải quái thai, nó chỉ có mười ngón tay chứ mấy? -“Em đếm mấy lần…” Sen cười hì hì. -“Đếm cái khỉ, mày phải lấy hàng đơn vị cộng trước, sau đó tới hàng chục…” -“Cái gì mà hàng đơn vị hàng chục ạ? Cậu nói lại đi, em thấy khó hiểu quá!” -“Con ngu nhà mày!” Cậu là cậu mắng thế thôi, nhưng cậu vẫn giảng cho Sen hiểu. Ngồi mà thán phục vô cùng. Đại thiếu gia nha, từ hôm nay, không những cậu là mạng sống của cô, mà là thần tượng của cô! Một ngày mùa đông lạnh lẽo... Vụ việc bé gái sơ sinh bị mẹ ruột vứt ngay tại sọt rác đằng sau kí túc xá trường đại học khiến dư luận xôn xao. Người ta trách bà mẹ trẻ, cũng trách tình người bạc bẽo. Em bé được bọc trong cái chiếu rách, mang đến trước chùa. Sư thầy nhìn khuôn mặt chúm chím đáng yêu, lặng lẽ thở dài... Cùng chiều hôm đó, có người đàn ông to cao vạm vỡ đeo kính râm che kín mặt, cùng vợ tới chùa làm từ thiện. Người con gái ấy trông rất đẹp, tuy cô ấy mang bầu nhưng vẫn giữ được vóc dáng khá là hoàn hảo. Nghe sư thầy tâm sự về em bé, người con gái không cầm được mà rơi lệ. Người đàn ông vì chiều vợ nên quyết định nhận nuôi cô bé. .... Một tháng sau, ngôi biệt thự của vợ chồng nọ ngập tràn tiếng cười, chào đón bảo bối đầu lòng. ***** Sen năm nay bốn tuổi rưỡi, người hầu thứ mười tám của gia đình họ Hoàng. Thực ra cô có tên, một cái tên rất hay, Trương Ngọc Uyển Nhi, nhưng biết làm sao, cậu chủ thích gọi cô là Sen, thì cô là Sen thôi. Từ lúc biết nhận thức, cô đã được đào tạo, cậu chủ là số một, cậu gọi phải dạ, cậu dặn phải vâng, cậu đi đâu, cô phải đi đó...nói chung, cậu chính là bầu trời của cô! -"Sen, Sen!" -"Dạ, cậu chủ gọi em ạ, có em!" -"Đi xem phim với tao" -"Phim gì ạ?" -"Mày còn phải hỏi? Đấm cho một trận bây giờ!" Cậu chủ thích nhất là xem phim kiếm hiệp Trung Quốc, mà cô lại thích xem búp bê Barbie, nhưng biết làm sao, thân phận người ở, cô ngoan ngoãn -"DẠ!" Bùm...Bùm... Cậu nghe có vẻ rất hứng thú. Sen ngồi bên cạnh, mặt mũi tiu nghỉu. "Đại thiếu gia của tôi, xin cậu đừng đi..." "Xin đại thiếu gia thương cho bọn nô tì!" "Không được, ta phải làm việc lớn, đừng cản ta...ngoài kia vẫn còn bao nhiêu người cần ta tới cứu..." Nói đoạn, nhân vật nam chính vận công phu một phát, bay liền qua mái ngói. Cậu chủ xem phim, mắt chữ O, mồm chữ A. Cậu đắc chí lắm. Quay sang bảo -"Sen, từ giờ mày phải gọi tao là đại thiếu gia, nghe chưa?" -"Hả?" Mặt cô bé ngơ ngác, cậu đúng là học đòi mà, bắt chước trên tivi chứ gì, cô biết thừa. -"Mày ngây cái gì con kia?" Cậu quát, cậu rất chi là nóng tính, mặt Sen tái mét, nhanh nhảu -"Đại...đại thiếu gia..." -"Gọi lại!" -"Đại thiếu gia!" -"To nữa lên!" -""ĐẠI THIẾU GIA!" -"Tốt, xuống bảo nhà bếp làm tao bát mì tôm!" -"Đại thiếu gia, bà chủ đã dặn không được ăn mì, mì rất nóng, không tốt ạ!" -"Dặn gì, lời bà chủ với lời cậu ai to hơn?" Cậu dơ nắm đấm, Sen đã sợ phát khiếp. -"Vâng, vâng, em đi..." -"Bảo mọi người không được nói với bà chủ!" -"Dạ..." Thế mà còn vênh váo, lời bà lời cậu lời ai to hơn, Sen là Sen cũng chỉ dám thắc mắc thế thôi, rồi cũng ngậm ngùi mà lủi. Phần 26 -“Hiển, Hiển ra đây mà xem này, hay lắm Hiển…” -“Mau lên mau lên…” -“Haha…ha…ha…” Mọi kế hoạch vui chơi đều là do đại thiếu gia tổ chức, cậu cũng được xem như là người cầm đầu, có chuyện vui, tất nhiên ai mà quên được, đám đông thi nhau lôi kéo nịnh hót. -“Nhìn kìa, tức cười không cơ chứ?” Thế Hiển liếc theo tay người đó chỉ, là một bóng dáng, rất quen. Cái khuôn mặt kia, dù có đắp bao nhiêu bùn thì cậu cũng nhận ra mà thôi, ánh mắt cậu bỗng dưng sắc lại. -“Mày biết không, thằng Long mới nói mày bị chết đuối, thế mà nó khóc lóc rấm rứt đi tìm mày đấy!” -“Xem kìa, nhìn nó mò kìa, con em họ mày cũng ngốc thật…” Mỗi đứa thi nhau một câu, rồi chủ trò đùa, Long lúc này mới tự đắc lên tiếng. -“Em ơi lên bờ đi, anh Hiển nhà em chết thật rồi, mò tới tối cũng không thấy đâu…” Mặc kệ bọn họ, Sen bên dưới nhích từng tý, đi xa hơn. Cả lũ lại được dịp cười ầm. Vừa cười vừa để ý cái người ở giữa, lạ quá, hình như cậu ta không vui thì phải. Chết thật, hình như không chỉ là không vui đâu, mà là cực cực cực kì không vui. -“Tao xem hôm nay đứa nào mới là người chết thực sự!” Một tay đại thiếu gia đã túm cổ áo Long, mặt nóng phừng phừng, Huệ lập tức hiểu ra, vội vàng lủi khỏi, mong là cậu sẽ không nhìn thấy mình vừa tham dự trò vui này. Cô bé đi được vài bước, nghe thấy tiếng bùm vang trời, ngoảnh lại nhìn trộm, tên Long đáng thương bị cậu ném một phát bay xuống ao, hai thằng cười to nhất ăn đập tới méo mặt, bọn còn lại sợ quá chạy gần hết. Huệ run rẩy tái xanh, nhanh chóng chuồn. Sen dưới ao thấy tiếng động lạ, ngơ ngác nhìn quanh, chẳng phải là Long à? Lúc nãy còn cười nó nữa, bây giờ bò lổm ngổm dưới đây là sao? Còn nữa, ai đứng sừng sững trên bờ thế kia? Nó dụi mắt, rồi lại dụi mắt. Biết chắc là không hoa mắt, sướng quá, hét toáng lên. -“A, cậu…cậu ơi…” Con bé vừa hét, nước mắt vừa chảy. -“Cậu không chết à, may quá, cậu ơi…em sợ…” -“Mau lên đây!” Đúng là đại thiếu gia rồi, đúng là giọng quát bá đạo của cậu đây rồi. Sen thấy hạnh phúc, người nó cứng đờ, chẳng hiểu sao chân tay run rẩy, chỉ biết khóc thôi. -“Tao bảo mày vác xác lên đây!” -“Dạ! Em lên ngay đây!” Sen ở bên dưới, mực nước gần tới vai nó rồi, lúc nãy tìm cậu thì quyết tâm hừng hực, ra tới đây nhanh thế, giờ thấy cậu rồi, thở phào nhẹ nhõm rồi, người lại yếu, đi khó thế cơ chứ? -“Như rùa bò thế?” -“Cậu đợi tý!” Sen mếu máo. -“Con kia, mắt mày để sau lưng à?” -“Đâu có đâu cậu?” -“Sao đi giật lùi thế kia?” -“Đâu, rõ là em đang đi lên mà!” Hình như cậu nói đúng, sao nó càng cố lên bờ mà nước càng cao so với người nó thế này? Mồ hôi lấm tấm, Sen cũng khá mệt, mắt hoa lên, người lả lả. -“Sen!” -“…” -“Sen!” -“…” -“Mày câm hả?” -“Không cậu ạ.” Nó tiếp tục từng bước khó nhọc, ngó lên trên, cậu đã xuống nước từ lúc nào. -“Đại thiếu gia ơi, cậu lên bờ đi, nghe lời em đi mà…” -“…” -“Cậu ơi, cậu lên mau lên, kẻo ngã…nhanh lên đi mà…” Thế Hiển nghe giọng Sen nghẹn ngào, thấy nó lo cho mình, vừa cảm động, lại vừa buồn cười. Cậu đi một đoạn, cố ý đập nước thật mạnh rồi ngồi thụp xuống. Sen nhìn đại thiếu gia, hình như bị ngã xuống nước rồi, gọi mãi mà không được cậu. Đấy, nó nói có sai đâu mà, cậu chỉ được cái ngang bướng mà thôi. -“Cậu ơi…cố gắng chịu đựng nhé, em tới đây!” -“…” Bùn đất dưới đáy ao trơn quá, bước lên rồi lại bị trượt xuống, Sen mãi mà không di chuyển được mấy. Nó sốt hết cả ruột, cộng thêm lo lắng nữa chứ, cuống hết cả. -“Cậu ơi cậu đâu rồi? Em đã nói rồi mà cậu có nghe lời em đâu, cậu hư quá…” Con bé đang mải khóc lóc oán hờn thì tự nhiên thấy ngưa ngứa, chân ngứa, tay ngứa. Nó ức điên người, hét càng to hơn. -“Đấy, bây giờ em còn bị con gì nó đốt đây này, em bực cậu quá thôi…” Càng hét, càng bị “con gì” đó đốt mạnh. Nhột người, tức, định lấy tay bóp chết “con gì”, ai dè bị tay cũng bị nắm chặt, chưa kịp sửng sốt, từ dưới nước, cái con khỉ gió đó đã ngoi lên, cười ha hả. -“C…ậ…u….” -“Ừ, tao đây!” -“Cậu, cậu có sao không? Có đau ở đâu không, đưa em xem nào…” Có ai như nó không? Lẽ thường con trai trêu con gái, con gái sẽ giận dữ rồi dỗi hờn, Sen thì ngốc nghếch quá, ngốc tới mức không biết mình bị trêu luôn. Nó khiến cậu đơ cả người. -“Cậu lên em cõng về!” Hả? Con điên này? -“Hồi bé em cõng cậu rồi mà, lên em cõng đi, không lại ngã…” -“Ốc chưa mang nổi mình ốc thì đừng mang cọc cho rêu!” Đại thiếu gia dí tay vào đầu Sen. Nó thì hốt hoảng. -“Sao tự nhiên cậu lại nói chuyện ốc rêu gì thế? Hay lúc nãy cậu ngã lâu quá, bị nước thấm vào não rồi?” Ngán ngẩm với con hâm này, cậu chỉ còn biết bế nó lên, mặc cho nó phản đối rầm rầm. -“Cậu…cậu…” -“Nói nhiều quá đấy!” -“Nhỡ cậu trượt chân thì biết làm thế nào?” -“Câm mồm không tao tát cho rụng răng bây giờ!” Sen bĩu môi, ngoan ngoãn ôm cổ cậu. Tời bờ, nó lại hỏi. -“Cậu à, sao bạn cậu bảo cậu chết đuối mà cậu lại ở trên bờ, sao cậu ngã rồi mà lại xuất hiện ở chỗ em thế?” Thế Hiển nhìn Sen, thở dài, nói. -“Nguyên nhân đơn giản lắm.” -“Vì sao ạ?” -“Vì mày ngu quá!” Cậu mắng, Sen hơi buồn, nó nằm trên cỏ, quay mặt nhìn mông lung, ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu trên khuôn mặt ửng hồng. Vài vết bùn đất còn sót lại trên làn da trắng như tuyết khiến nó trông chẳng khác nào một con mèo lem luốc đáng yêu, rồi nó nhíu mày, buột miệng. -“Lúc nãy em mò mãi…mà không thấy cậu!” Con bé thở dài thườn thượt, mắt hơi lim dim, nó không biết rằng, trái tim cậu chủ nó, đang lạc mất một nhịp rồi. Cậu không còn cảm thấy tức tối với nó nữa, đại thiếu gia ngồi xuống bên cạnh, cậu đưa tay sờ trán nó, ân cần bảo. -“Đầu hơi ấm ấm, nghỉ một lát rồi về không ốm!” -“Em chỉ thấy buồn ngủ thôi!” -“Tay làm sao thế này?” -“Bị cua cắp ạ…ao này có cua đấy cậu ạ!” Cậu lại thơm lên tay Sen, thơm chữa đau thôi, nhưng mỗi lần như vậy, không chỉ giảm đau mà Sen còn thấy nóng tai nóng mặt. Cậu bảo. -“Chúng nó trêu mày thôi!” -“Vậy cậu không bị ngã ạ?” -“Ừ, mai sau nếu có việc tương tự thì cứ ngồi yên đó, không phải đi tìm tao!” -“Em phải tới cứu cậu chứ!” Nó nói, rất tự nhiên, nó thấy cậu mỉm cười. Cậu mỉm cười, thực sự là đẹp trai nhé, đẹp trai cực kì luôn. -“Không cần cứu.” -“Nhỡ cậu chết thì sao? Em buồn lắm!” -“Yên tâm, có chết tao cũng lôi mày theo cùng!” -“Dạ?” -“Mày không muốn à?” -“Em không biết…nhưng em thích sống hơn à…” -“Kệ mày, tao vẫn lôi mày theo!” Sen nghĩ, rồi nó nhoẻn miệng đáp. -“Thôi cũng được, dù sao ở với cậu cũng không có thiệt thòi gì cả!” -“Khôn đấy!” -“Cậu câu được nhiều cá không?” -“Nhiều, nhưng lúc nãy điên quá tao không biết để đâu rồi!” -“Sao cậu điên?” -“Không có gì, về thôi!” Đại thiếu gia búng mũi Sen béo, rồi lôi nó dậy, hai đứa vui vẻ ra xe về nhà. Huệ đã đợi sẵn ở cửa xe, thấy cậu, cô bé hốt hoảng gọi. -“Hai người sao vậy? Sao ướt hết cả thế?” -“Mày vào xe trước!” Đại thiếu gia chỉ thẳng, Sen lầm lũi nghe lời, chẳng biết bên ngoài cậu với Huệ có chuyện gì giấu nó nữa, có chút ghen ghen nha. Ở một góc khuất, Huệ ân cần hỏi han cậu chủ. -“Cậu có mệt không ạ?” -“Biến!” -“Dạ?” -“Tự mày biết, đừng tưởng chuồn nhanh là thoát tội!” Huệ khóc lóc xin xỏ, khổ nỗi vô tác dụng, nó hối hận thì đã muộn rồi. Trên đường về nhà, hai chủ tớ nhà nọ trò chuyện. -“Huệ đi đâu rồi? Không về cùng à? Cậu và bạn ấy làm gì đấy?” -“Nhà nó có việc nên từ giờ nghỉ, chỉ mình mày là người hầu của tao thôi!” -“Vâng.” -“Mặt đần thế? Đừng nghĩ nhiều làm gì!” -“Cậu quý em hơn hay quý Huệ hơn?” Đại thiếu gia choáng quá, cũng hơi sướng sướng nữa, giở giọng rất đểu. -“Tất nhiên là quý con Huệ hơn rồi.” Mặt con bé ngồi cạnh tự dưng nhăn lại, khiến ai đó nhìn chỉ muốn cắn cho một cái. Nó ấm ức. -“Không công bằng!” -“Sao không công bằng?” -“Em quen cậu trước, em ở với cậu nhiều hơn, em tốt với cậu hơn mà…” -“Ừ, nhưng tao vẫn quý nó hơn!” Cậu làm nó buồn thiu, chẳng thèm tranh luận nữa, quay ra đằng cửa kính, ngắm cảnh lung tung. Một lát lại thấy động động đằng sau, bàn tay cậu đang luồn vào gáy nó, tay kia cầm khăn bông lau tóc cho nó. -“Cậu đi mà làm cho Huệ ý, em không cần!” -“Tóc nó không ướt!” -“Em ghét cậu!” Đại thiếu gia đằng sau, cười. Sen càng nóng, nó nói một tràng. -“Em nói thật nhá, em quý ông bà chủ nhất, rồi tới anh Sên, rồi tới anh Tuấn, rồi tới chị Na, rồi tới bác Hồng, …., rồi tới bác Lựu,…, rồi tới em MiLu,…rồi cuối cùng là ai cậu biết không? Là cậu đó. Lêu lêu…” Con này, láo thật. Biết là nó cố tình kich mình mà mặt mày đại thiếu gia vẫn đen sầm đen xì, tay không ngừng tăng lực. -“Á, đau quá, cậu lau tóc hay cậu giật tóc em đấy?” -“Ngồi yên không tao cạo trọc đầu mày luôn giờ!” Sen bị dọa, phải ngồi yên thật! ….. ….. Mùa hè của họ rồi cũng yên ả trôi qua. Sen và cậu chủ của nó, năm nay đã lên lớp 8 rồi. Lớp 8, lớn thật rồi đấy! Thì cậu vẫn dậy nó học bài, nhưng năm nay mức độ cáu nhặng của cậu nhiều hơn rất nhiều. Lý do chẳng phải cậu thay tính đổi nết, mà đơn giản là vì, Sen càng ngày càng ngu. -“Hai tam giác này có cạnh nào bằng nhau đâu mà đồng dạng hả cậu?” -“Mày điên à? Đồng dạng mà cũng cần cạnh bằng nhau à?” Cậu véo tai nó một phát, nó mệt mỏi giở lại sách, ừ, đúng là không cần thật. … -“Phân tích gì thế này hả Sen?” -“Phân tích đa thức thành nhân tử mà cậu?” -“Mày thử nhẩm nghiệm xem…” -“Vâng, nghiệm là 2 đấy ạ…” -“x bình phương trừ 1 bằng 0 mà có nghiệm là 2 à, cả hằng đẳng thức đáng nhớ nữa, mày không thuộc nổi à?” -“Em học rồi, nhưng cứ quên ý…” Lại bị cậu mắng, lại rơm rớm. Sen cũng không biết nữa, dạo này nó hay bị đau đầu lắm. Hồi đầu năm học thì bị đau một lần, rất đau, nó vẫn uống thuốc mọi khi. Rồi sau đó, những cơn đau tới nhiều hơn một chút, riêng tháng này nó đã bị đau tới ba lần, học cái gì quên luôn cái đó. Đại thiếu gia có nghe Sen bảo đầu nó đau, nhưng trước giờ đầu nó vẫn hay bị đau mà, nên chỉ lấy thuốc cho nó uống mà không chú ý lắm. -“Em vào nhà vệ sinh tý cậu nhé…” Hiển ừ, Sen vừa chạy vào thì nôn thốc nôn tháo, mặt nó xanh lét, nước mắt nước mũi chảy đầm đìa. Cậu đứng ngoài, nóng ruột không kém. -“Đi bệnh viện nhé!” -“Thôi cậu ạ, chắc do em ăn nhiều không tiêu được…” -“Ừ, thế không học nữa, vào đây tao xoa bụng cho!” -“Vâng…” ….. ….. Dạo này Sen ở trên lớp còn không nhìn rõ bảng nữa, nó lúc nào cũng phải quay sang chép bài cậu. -“Kiểu này cuối tuần phải đi cắt kính, có khi mày bị cận đấy…” -“Vâng ạ…” Cô giáo viết xong đề mục, bắt đầu giở danh sách lớp. -“Trương Ngọc Uyển Nhi lên bảng, chữa cho cô bài tập về nhà số 2 hôm qua!” -“Dạ.” Hôm qua cậu đã dạy bài này rồi, thế nào mà Sen hôm nay quên sạch, đầu óc nó cứ như một tờ giấy trắng vậy, nó cũng không biết nó phải viết cái gì lên bảng, làm cái gì nữa. Nó ăn một con 0 tròn trĩnh, con 0 thứ 5 trong tháng. Cậu giận lắm, lúc về cậu dọa. -“Tao mà bảo với mẹ tao thì mày nghỉ học con ạ!” -“Thôi mà, em xin, em xin mà…lần sau em sẽ cố gắng…” -“MÀY…NGU…XUẨN…” -“Rồi, em ngu, em xin…đừng nói với bà chủ….” -“Không nói thì cuối tháng đi họp phụ huynh mẹ tao cũng biết thôi.” -“Thì lúc đó tính sau, từ giờ em sẽ cố gắng!” Cậu bỏ đi đằng trước, cứ nghĩ Sen vẫn lẽo đẽo theo sau. Ngờ đâu, tới lúc quay lại, chẳng thấy nó, lại thấy các bạn học bu đông lại một chỗ. -“Thế Hiển, Hiển…em họ cậu làm sao kìa?” Chuyện là đợt Ánh Tuyết chuyển đi, có bị Hiển dọa, nên mọi người vẫn nghĩ Hiển là anh họ Sen. Cậu nghe Trang gọi, giật bắn mình, chạy ngay tới. Con béo nhà cậu, nó nằm im thin thít dưới sân trường, gọi nó mãi mà nó không nghe thấy, mặt nó trắng bệch, mặt đại thiếu gia cũng tím tái theo. ….. ….. Ngoài cửa phòng bệnh, từng lời từng lời của bác sĩ đều khiến cậu run rẩy. Cậu chưa bao giờ thấy mẹ mình khổ sở như thế. -“Em giết, em tìm được cô ta thì em giết, chỉ tại con chó đó…” -“Mình bình tĩnh nào, chắc gì đã phải tại cô ta, bệnh này còn nhiều nguyên nhân mà.” Ba cậu trấn an, nhưng cũng không giảm được không khí nặng nề. -“Nguyên nhân khỉ gì? Đã bị đẻ non còn bị vứt sọt rác lạnh lẽo, đứa nào chịu được…Cả ông nữa, ngày đó ông đã bảo nó khỏi rồi cơ mà, sao giờ tự dưng lại bị thế?” Bác sĩ vẫn cố gắng giải thích, ba cậu cố kiềm nén, mẹ cậu vẫn khủng hoảng. Nhưng cậu, còn chấn động hơn rất nhiều. Cậu đâu có biết, từ bé tới lớn, nó hay bị đau đầu, mẹ cậu bảo là con gái hay bị đau đầu, nó uống thuốc hàng ngày, mẹ cậu nói là thuốc bổ vừa giảm đau, vừa giúp cho nó thông minh hơn, vậy mà cậu cũng tin. Cánh cửa phòng từ từ đẩy ra, người thiếu niên cắt ngang cuộc trò chuyện bằng giọng nói run run. -“Rốt cuộc thì nó còn sống được mấy ngày nữa? Nó sẽ chết phải không? Các người nói cho con cụ thể thì bao giờ nó chết?” -“Hiển…con…” Mẹ cậu nhìn cậu, nước mắt rơi. Ba cậu nóng quá, quát. -“Thằng này, con trai mà đứng ngoài nghe trộm hả? Biến ngay cho tao!” Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Thế Hiển, dám cãi lại Hoàng Thế Lân, rành mạch từng chữ. -“CON…KHÔNG…BIẾN!” Phần 30 “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” …. Sen nhìn đi nhìn lại. Nó đọc xong, nó không dám chắc, lại đánh vần lại từng từ. Tim nó đập rất mạnh, cảm giác hai má nóng ran, loại chuyện này, cũng không hiểu là gì nữa??? Chỉ muốn, ngay lập tức bây giờ được gặp cậu. Muốn hỏi cho thật rõ ràng. Việc này, nó rối trí quá à. Con bé chạy ngay tới chiếc điện thoại bàn, run rẩy, hồi hộp bấm một loạt số, cái số mà nó thuộc từ lâu lẩu lầu lâu, cái số mà chẳng bao giờ thèm nghe điện thoại của nó cả. Tút…tút…tút… Sau một hồi chuông, cuối cùng cũng có tín hiệu nhấc máy. Nó nghe tiếng cậu, ngọt ngào quá, thân thuộc quá, mừng phát khóc. Nhưng Sen sợ, sợ cậu còn ghét Sen, tạm thời chẳng biết nói gì, cũng chẳng dám lên tiếng! -“Ba à…?” -“…” -“Mẹ à?” -“…” -“Ai vậy? Sao không nói gì?” -“…” Sen cứ muốn nghe mãi, nghe mãi, vì nó nhớ cái giọng nói này quá cơ, mà người đầu dây bên kia lặng yên rồi, nên đành phải nghẹn ngào. -“Là em…Sen…” Không gian yên lặng tới thế? Nó còn nghe thấy cả tiếng thở của cậu, nhẹ nhàng, gần gũi, cứ như cậu đang ở ngay bên nó vậy. -“Cậu, cậu có khỏe không?” Tút…tút…tút… Đáp lại lời hỏi thăm của Sen, là dập máy, dập máy không thương tiếc! Mặt con bé tối đen, ỉu xìu. Đi học trường mới này, Sen đứng nhất lớp luôn nhé, các bạn đều giống Sen, ai cũng yêu quý nó. Cậu không ở nhà, chẳng ai quát mắng. Cậu đi Mỹ, nhà trên nhà dưới ăn chung một bàn ăn, toàn bộ sự chú ý của ba mẹ, các bác, mọi thành viên từ lớn tới nhỏ đều hướng vào Sen. Nó bây giờ ngoài cậu phớt lờ thì trở thành trung tâm của vũ trụ rồi. Vậy tại sao mà vẫn thấy buồn thế? Buồn nẫu cả ruột cả gan… Vừa mới về phòng ngẩn ngơ một lúc thì mẹ gọi. -“Nhi!” -“Dạ con đây mẹ!” -“Tối nay mẹ ngủ ở đây nhé!” -“Ba lại làm việc có lỗi à mẹ?” -“Đúng vậy, lần này phải trị cho ba con biết lễ độ…” Mẹ thật, Sen thấy ba tốt ơi là tốt rồi ý, ba Sen ý à, bá đạo lắm, có lần Sen được mẹ đưa tới công ty nha, ai cũng sợ ba cả ý. Nó ngây ngô thắc mắc. -“Tất cả mọi người sợ ba, nhưng ba lại sợ mẹ!” Mẹ nở nụ cười đằm thắm, ôm nó vào lòng, mẹ bảo. -“Đó không phải là sợ, mà là yêu?” -“Yêu ạ?” Nhìn con gái mắt ngây thơ tròn xoe, người làm mẹ tự dưng thấy trách, đúng rồi, con bé này ngốc là thế mà chưa dạy nó tý gì, thế này thì con trai mình mai sau chắc thiệt thòi chết mất. Thôi được rồi bảo bối của mẹ, mẹ thay con hành đạo vậy! -“Nằm xuống đây, mẹ bảo Nhi cái này…” -“Dạ!” Sen ôm mẹ, mẹ vừa xoa đầu vừa dạy bảo. -“Thế đã ai bảo thích Nhi bao giờ chưa?” -“Có rồi ạ, cậu bảo!” Thằng này, cũng nhanh thật đấy. Mẹ cười mỉm, mẹ hỏi tiếp. -“Thế Nhi trả lời ra sao?” -“Con cũng thích cậu mà, con thích hết mọi người trong nhà mình nha, thích mẹ nhất…” Cái mồm, dẻo quá. Nhưng mà nghĩ lại, cũng thương thằng con mình thật, người ta đi tỏ tình hoặc thất bại, hoặc thành công, đây cái người mà nó tỏ tình còn chẳng biết đang được tỏ tình…haizza… -“Cậu nói với con, là ý khác!” -“Khác gì ạ?” -“Con nghe này, với mọi người, là tình cảm giữa người thân và người thân. Còn cậu với con, là tình cảm nam với nữ…” -“Dạ?” -“Như mẹ nói với con, người ta yêu nhau, hôn nhau, con nhớ không?” -“Có ạ!” -“Khi mà nói với người thân, mình nên dùng từ quý, còn ai đó nói với con, từ thích, nghĩa là họ đặc biệt để ý tới con…” -“Dạ?” Khổ, con bé ngây ngô quá, mất công mẹ nó phải đào tạo gần hai tiếng đồng hồ, chỉ dẫn từng chi tiết cơ bản nhất. -“Rồi giờ nhé, đó là thích, rồi tới yêu nhé, mẹ sẽ nói biểu hiện nhé…” -“Vâng!” Chủ đề mới lạ quá, Sen chăm chú lắng nghe, mắt tròn mắt dẹt. -“Và khi con thực sự yêu ai, con sẽ trao cho đó nụ hôn đầu tiên…và cả, nếu hợp nhau các con sẽ lấy nhau, sinh con, xây dựng gia đình…” -“Sinh con ạ?” -“Ừ!” Tối hôm đó, mẹ đã dậy Sen, làm thế nào để có em bé. Dù sao nó cũng lớp 10 rồi, nên mẹ dạy dỗ rất cẩn thận. Mẹ nói, con gái phải biết kiêu ngạo, không xinh thì phải sạch, phải thơm. Không được quá nhu nhược, phải có khí chất, bọn bạn trai không được tin ai cả, không được nghe chúng dụ ngọt, phải giữ cái quý giá nhất cho người con trai mà trân trọng mình. Sen nghe mẹ nói mà mặt mũi phải gọi là đỏ bừng tía tai. Có những thứ, đúng là không thể ngờ được, ngại quá, xấu hổ chết mất luôn ý! Hai mẹ con đang bận rộn thì có tiếng gõ cửa ầm ầm. -“Nhi, mở cửa cho ba!” Sen thấy mẹ mỉm cười, nhưng mẹ lại nói thầm, mẹ dặn dò Sen, con bé nghe lời mẹ lắm, ngay lập tức vùng dậy, chạy ra cửa mếu máo. -“Ba ơi, mẹ làm sao ý, người mẹ lạnh toát à, mẹ ốm rồi ý sao!” Ba nghe thấy thì tái mét mặt, chạy vội vào giường nó. Mẹ đang nằm cười thầm trong bụng, tự thấy mình sáng suốt, may mà từ bé đã nuôi dạy Sen theo một cách hoàn toàn khác, nên giờ lớn lên nó mới ngoan ngoãn đáng yêu như này. Chứ ngộ như không bắt nó làm quen với cuộc sống nhà dưới một chút, chiều như công chúa từ bé khéo lại nhũng nhiễu đỏng đảnh thì chán. Tất nhiên, ngoài mặt mẹ vẫn nhăn nhó khó chịu, lộ rõ vẻ mệt nhọc. -“Bà xã, bà xã sao thế?” -“…” -“Thôi mà, anh sai rồi, anh xin đấy.” -“Tối nay tôi ngủ với con, tôi sống chết như nào anh không phải quan tâm!” -“Anh xin, anh xin…trời ơi, mình thế này anh khổ sở lắm…” Thế rồi, ba nháy mắt, Sen biết điều lượn chỗ khác. Nó biết đi đâu đây? Hôm nay tạm ngủ ở phòng cậu vậy. Đắp chăn của cậu, thật thơm, cảm giác giống cậu bên mình, nghĩ mông lung những lời mẹ nói, phân tích cảm xúc của chính mình. Sau suốt gần một đêm, Sen phát hiện ra một điều cực kì quan trọng, trời ơi, Sen thích cậu, thích cậu thật rồi, thích đúng như cái kiểu mà mẹ bảo đó! Càng nghĩ, tim càng đập mạnh, người càng đỏ bừng bừng, nhớ cậu chết mất. Mong đến Tết quá luôn à!!! Tết đến, tin sốc như chưa bao giờ sốc hơn. Đại thiếu gia không về nhà! Mẹ điên lắm, mẹ bảo Sen yên tâm, mẹ sang Mỹ lôi cậu về! Thế là mẹ đi thật. Thực ra từ hồi đó tới giờ mẹ cũng sang đấy ba lần rồi chứ, chỉ tại Sen lên máy bay là đầu óc quay cuồng, người lại ốm tới mấy tuần nên mẹ không cho đi thôi. Rồi mẹ về, mẹ lần đầu tiên không thành công. Mẹ bực lắm, đưa cho Sen một chiếc điện thoại mới, bảo có gì muốn nói với cậu thì dùng. Sen gọi chẳng được, nó bắt đầu mày mò nhắn tin. “Cậu khỏe không?” Đợi mãi, điện thoại vẫn yên lặng. Sen gửi tiếp. “Em khỏe lắm!” “Sao Tết cậu không về?” “Cậu bận học à?” “Cậu ăn ngủ có được không?” “Cậu có nhiều bạn bên đó không?” ….. Mãi, mãi mà vẫn không hồi âm. Nhưng Sen là đứa cực kì kiên nhẫn, hàng ngày vẫn nhắn tin chúc ngày mới tốt lành, rồi chúc ngủ ngon. Lúc nào gặp cái gì hay đều nhắn tin khoe cậu hết à. Một ngày, rảnh rang quá, nó viết. “Em thích cậu, cậu ạ! Thích theo cái nghĩa nam nữ mà mẹ cậu dạy em ý!” “Em nghĩ mãi mới nhận ra đó, em nhớ cậu nhiều lắm, và thích cậu cực kì luôn, cậu không thể nhắn tin lại à?” Một phút…hai phút…ba phút… Mười năm phút… Ngay khi nó hết hi vọng lắm rồi, thì điện thoại rung. Trời ơi, phải gọi là sung sướng gần chết luôn ấy, nhảy múa quanh phòng luôn! Hồi hộp mở ra, hồi hộp đọc. “Tao ghét mày!” Hả? Mặt con bé ngắn tũn, cố gắng nhắn lại lý sự. “Thế sao cậu còn bảo thích em, đợt gì đó? Em còn nhặt được điều ước của cậu đấy, cậu nói cậu muốn lấy em làm vợ, giờ cậu ghét em là sao?” Một lúc, tin nhắn tới. “Ngày đó tao trẻ trâu biết gì đâu. Giờ tao ghét mày, đừng nhắn tin nữa, phiền lắm!” Ai đó bị ai đó làm cho buồn phát khóc, từ hôm ấy, không dám nhắn tin nữa. Cuộc sống không có cậu quá là thảm, nhưng nó biết làm sao giờ? Cậu thấy nó phiền như thế, nó đành phải chịu thôi. Thế mà một buổi chiều hè, chiếc điện thoại mốc meo lại đổ chuông. Là cậu, Sen tưởng nó mơ cơ chứ. -“CẬU! Là cậu à?” -“Không tao thì ai?” -“Cậu hết ghét em rồi ạ?” -“Vẫn ghét…” Sen còn chưa biết nói gì thì đã có cánh tay vẫy vẫy ở cửa, nó theo phản xạ kêu lên. -“Anh Sên, anh nghỉ hè sớm thế? Đợi em tý em đang nói chuyện điện thoại…” -“MÀY BIẾN ĐI!” Giọng đầu dây bên kia đến là giận dữ. Tiếng tút tút lại vang dài, hại Sen ngơ chẳng hiểu gì? Anh Sên mua cho nó một đống quà, Sen mải nghĩ chuyện của cậu, chẳng khá khẩm lên nổi. …… Thời tiết nóng nực, không có việc gì làm nên Sen thường ngủ trưa xuyên chiều luôn. Một hôm, nó có một giấc mơ rất đẹp, mơ gặp đại thiếu gia, mơ thấy cậu xoa mặt mình, thấy cậu khen nó xinh. -“Vẫn béo như thế! Trông này, vẫn như lợn nái luôn!” -“Cậu vừa khen em xinh cơ mà?” -“Tao khen mày xinh lúc nào?” -“Có mà, vừa thấy khen xong!” -“Mày mơ hả…” -“Đâu…đâu…thật…mà…” Con bé ú a ú ớ, cái miệng chóp chép. Hại cậu nhà nó bực mình, vừa lôi dậy vừa quát ầm ĩ. -“Cậu?” -“Em đang mơ hay là thật thế?” Cái giọng ngái ngủ yêu chết mất, bị ai đó búng cho một phát vào mũi. -“Á…cậu…thật hả…cậu về bao giờ đấy! Sao em không biết? Sao không gọi em dậy? Trời ơi em xem nào? Sao hôm nọ cậu dập máy, uầy sao cậu đẹp trai ra nhiều thế? Sao cậu cao thế? Trời ơi, em nhớ cậu gần chết rồi đây này!Á…Em đi khoe các bác…à…ba mẹ biết cậu về chưa…?” Sen sướng, làm ầm ĩ cả lên. -“Cậu, cậu đánh em phát đi, em sợ là ảo giác lắm!” Biểu cảm của nó làm cậu cũng phải phì cười, nhưng cậu không đánh nó, chỉ là ghé sát, cắn vào vành tai nó, không quá đau, nhưng cũng đủ để nó biết, cậu thực sự, đã về! Sen tự dưng đỏ ửng, ấp a ấp úng, rồi ngượng quá, ngồi đơ luôn. -“Đi!” -“Dạ?” -“Đi biển!” -“Sao ạ?” -“Tao nói đi biển chơi!” -“Vâng! Để tối em chuẩn bị áo quần!” -“Đi ngay bây giờ!” -“Nhưng…ba mẹ cậu…em…” -“Ba mẹ đi chơi rồi, chỉ tao với mày đi thôi!” -“Dạ?” -“Có đi không?” -“Có…có chứ…em đi…em đi…” Sen cười thật tươi, gần một năm, hôm nay mới có cảm giác vui sướng như vậy. Nó cứ ríu rít như con chim non cả một chặng đường. Có một người ngồi nghe nó nói, rất chăm chú, rất kiên nhẫn, thi thoảng đưa nước nó uống, thi thoảng vén lại mấy sợi tóc xõa trên trán nó, thi thoảng dựa vai nó cười mỉm. Bữa tối, cậu đưa Sen tới một nhà hàng khá sang trọng. -“Mày ăn gì?” -“Em á, vâng đợi em tý!” Sen nhìn thực đơn một hồi, rồi thản nhiên gọi. -“Em ăn cua rang muối, tôm hấp bia, mực xào dứa…., chả mực, hến hấp lá chanh…., sò điệp nướng tóp mỡ…nộm sứa hoa chuối, cá thu sốt cà chua, cá hồi chiên vàng…thêm nước dừa nữa…rồi, xong, thế cậu ăn gì?” Hiển nhìn Sen, rồi lại khẽ ra hiệu cho người phục vụ đi chuẩn bị. -“Sao cậu không gọi ạ?” -“Không muốn ăn!” Sen nghe cậu nói thì bê ghế sát sàn sạt cạnh cậu, cuống quít hỏi thăm. -“Ơ, thế sao được? Cậu có mệt lắm không?” -“Hơi mệt!” Nó tự xưng thấy xót, nó lên máy bay tý đã choáng, đằng này cậu phải ngồi trên đấy bao nhiêu tiếng, rồi lại đi ra biển luôn với nó. Sen chủ động cầm lấy tay cậu, xoa bóp nhiệt tình, hi vọng cậu sẽ mau khỏe. Lúc thức ăn được dọn ra, chẳng hiểu sao người cậu chủ nhà nó yếu lắm luôn, tay cậu run không cầm được đũa thìa, Sen thương cậu quá, đành bóc hải sản cho cậu. -“Thôi, không ăn nổi!” -“Ăn nữa đi mà, em đã bóc rồi mà, ăn cho có sức khỏe, nhé!” -“Con tôm đó to lắm, tao không ăn nổi!” -“Thế em cắn một ít trước nhé, con tôm sẽ bé đi, rồi cậu ăn nhé!” -“Cũng được, tao nể mày lắm đó!” Sen tự cười, cậu chủ ngốc ngếch thật, cậu bị nó lừa nhé, thực ra con tôm này to thật, nhưng rồi nó cho cậu ăn hai nửa con tôm, thì cộng lại cũng là một con tôm mà. Cậu khờ quá, cậu lại cứ tưởng nó cắn một miếng rồi, cậu sẽ ăn ít đi. -“Cậu ăn chả mực không?” -“Thôi!” -“Thôi ăn đi mà cậu, mỗi người ăn một miếng nhé!” -“Không muốn!” -“A…há mồm…em đút cho…” -“Rồi, tao nể mày đấy!” Người khôn làm nũng lên làm nũng xuống, hại người ngốc dỗ dành mỏi cả miệng, rốt cuộc, cũng ăn xong. -“Cậu hết ghét em rồi nhỉ? Cậu lại thích em rồi phải không?” -“…” -“Sao cậu không nói gì vậy?” -“…” -“Cậu lại giận gì à?” -“Ừ, rất giận!” -“Em làm gì sai à?” -“Mày quá đáng!” -“Dạ?” -“Lúc nãy ý, mày lừa tao, tao đã nói không thích ăn nhiều tôm, tao định chỉ ăn nửa con, nhưng mày không coi tao ra gì cả, mày ngọt nhạt làm tao ăn gần hết nửa đĩa…” Sen hoảng hốt giải thích. -“Không phải em không coi cậu ra gì, mà là em lo cho cậu mà.” -“Tao không cần biết!” Cậu dỗi, cậu đi trước, Sen khổ sở chạy theo sau. -“Thôi, đừng giận em nữa, mất cả vui!” -“Nhưng tao đau lòng!” -“Giờ em phải làm sao?” -“Mày tránh ra đi!” -“Thôi mà, em phải làm gì bây giờ?” Hiển bỗng dưng đứng lại, cậu nghiêm nghị. -“Mày nói thế chứ nếu tao yêu cầu thì chắc gì mày đã làm?” -“Không, không, nhất định em sẽ làm mà, nhất định luôn!” -“Thế thơm vào đây một phát đi!” Sen chững lại một lúc, thấy đại thiếu gia định bỏ mặc nó rồi, nên vội vàng kiễng chân, thơm lên má cậu một cái. Con bé đỏ bừng, thấy cậu cũng đỏ không kém à! Cậu cười, đẹp trai mê li luôn. Rồi cậu dẫn nó đi dạo. Biển rất đẹp, trăng sao đều rất sáng, không khí trong lành thanh mát đến dịu dàng. -“Cậu lạnh không? Em chạy vào kia lấy thêm áo cho cậu nhé!” Hiển nhìn Sen, nhẹ nhàng khoác qua vai cho nó. -“Thôi, không cần.” -“Dạ?” -“Ngoan, nghe lời!” -“Vâng, nhưng cậu có lạnh không?” -“Ở cạnh mày thì không!” -“Dạ?” -“Dạ dẫm gì, đi thôi!” Hiển dẫn Sen đi một đoạn, thì nó bắt đầu nhìn thấy những ánh nến rất lung linh được xếp trên cát. Nhìn qua, nó có thể đọc được nến xếp thành chữ Trương Ngọc Uyển Nhi, hoa hồng rải từng cánh xung quanh, tuyệt đẹp. Sen không khỏi trầm trồ, nhưng cái chữ tiếng anh kia là gì nhỉ? Quen quá, mà không thể nào mà nghĩ ra được? Nó biết chữ WILL, của thì tương lai đây mà, vừa mới ôn bài hôm nọ. YOU, you là bạn. ME, me là tôi. Thế còn cái chữ ở giữa kia là gì thế? MARRY, trông quen thế? Mà sao nó không thể nghĩ được ra nữa luôn. Đại thiếu gia đang nhìn nó, ánh mắt cực kì trông chờ, khiến con bé càng rối. Trời ơi sao nó ngu thế này cơ chứ? -“Sen!” -“Dạ?” -“Mày…mày…nghĩ sao?” Ôi em có hiểu cậu định nói gì đâu mà nghĩ sao? Cậu cầm tay nó, tay cậu run thấy rõ luôn. Nó sợ quá, đành phải khai thật. -“Cậu, đợi em một tý nhé!” -“Còn phải nghĩ à?” -“Em…em lấy điện thoại tra từ điển, chữ “marry”, em không biết nghĩa…” Nói xong, nhìn cậu lấm lét. Sờ tay vào túi, không thấy điện thoại đâu, chết chắc luôn rồi! -“Đợi em tý, em chạy ra xe xem có không? Rất nhanh thôi…cậu đừng giận nhé!” Mặt cậu đã tối xanh tối đen, hận chỉ muốn vứt nó xuống biển ngay lập tức. -“Đứng lại!” -“Dạ?” -“Lấy tao!” -“Dạ? Lấy…cái…gì…ạ?” -“Trương Ngọc Uyển Nhi, tao bảo mày lấy tao!” Sen ngớ hết cả người, cậu đã tới bên cạnh nắm lấy tay nó. -“Làm vợ tao, nhé!” Sao lại thế? Hôm nọ mẹ vừa mới dạy độ tuổi kết hôn cơ mà, hình như nó và cậu chưa đến tuổi thì phải, Sen hơi choáng, tạm thời chỉ có thể thốt lên. -“Mẹ bảo…à, mẹ cậu bảo…à mà…pháp luật không cho phép đâu ạ…” -“Tao biết!” -“Dạ?” -“Nhưng giờ tao cầu hôn mày trước, khi nào đủ tuổi thì cưới!” -“Dạ?” -“Dạ dẫm gì, để mày ở nhà, tao không yên tâm, thế nào? Mày có lấy tao không?” A, cậu hỏi dồn dập quá, hại con bé lóng nga lóng ngóng. -“Mày có đồng ý hay không thì bảo đây? Trả lời mau đi! Tao đếm từ một tới ba thôi MỘT…HAI…” Đánh giá từ 2272 lượtTruyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm. Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ. Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó??

cậu chủ ơi em lạy cậu